tiengcuoigiadinh.com

Đẻ theo hợp đồng! (Phần 3)

Khi đẻ thuê là một... “nghề”!
 
Chị Mai than vãn với tôi: “Mỗi lần trao con theo đúng hợp đồng cũng có nghĩa rằng đó là lần cuối cùng mẹ con em sum họp. Từ khi bước chân ra khỏi nhà người ta coi như phận sự của em đối với con không còn nữa. 10 năm lăn lộn với “nghề” em đã bán được... 4 đứa con! Giờ chẳng biết bọn chúng hư thực thế nào?”. Không hẳn riêng Mai, mà những ai sống với “nghề” này đều cũng chung số phận đó. Bởi vì trong mỗi hợp đồng được ký, điều tối kỵ nhất mà các gia chủ đưa ra là tránh sự trở lại thăm con của các bà. Ấy là chưa kể đến những trường hợp “mua đứt, bán đoạn” cả bên mua lẫn bên bán không hề biết đến nhau mà thông qua bàn tay cò mồi của những kẻ trung gian.
 
Nguyên nhân nào đã nảy sinh những bà mẹ phi nhân, phi nghĩa như vậy? Họ nghèo đến nỗi không chống chọi được với miếng cơm manh áo nên đành phải bán những đứa con do mình rứt ruột đẻ ra? Tôi tin không phải như thế! Phải chăng vì sự câu thúc của đồng tiền mà họ đã sẵn sàng đánh mất lương tâm và trách nhiệm của một bậc sinh thành?
 
Đẻ thuê đã trở thành một “nghề” kiếm ăn độc chiêu - một nghề không có trong bách khoa từ điển. Liệu rồi đây những đứa trẻ được “sản xuất” ra theo đơn đặt hàng trên sẽ lớn lên trong hạnh phúc hay bất hạnh? Những bà mẹ sẽ đớn đau hay hoan hỉ và đồng tiền kiếm được trong tiếng kêu xé lòng của tình mẫu tử. Có hay không việc lợi dụng dịch vụ này để buôn bán trẻ sơ sinh ra nước ngoài? Có trời mà biết?
 
Tôi chợt giật mình! Không biết bao giờ cái dịch vụ quái gở này mới được chấm dứt. Bởi chừng nào “chợ người” trần gian này còn tồn tại thì lúc đó đạo đức xã hội còn bị băng hoại, cái ác vẫn còn ngự trị. Những đứa trẻ đang còn trong bụng mẹ, chưa cất tiếng khóc chào đời mà sao nỡ biến chúng thành một món hàng để mua - bán? Nghiệt ngã thay!
 
Phóng sự của Ngô Văn Ngãi - Báo GĐ&XH số 27 (76) (từ ngày 6/7 đến 13/7)/2000
22/02/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *