tiengcuoigiadinh.com

Những trận đòn ngày ấy…

Con được sinh ra và lớn lên trong một gia đình nề nếp. Bố mẹ rất yêu thương nhau. Thế nhưng, ngày bé con ghét bố.
 
Con chẳng hiểu sao mình luôn bị đòn trong khi lũ bạn nghịch như con thậm chí không bị mắng. Bố làm sẵn một cái roi mây treo trên tường và con thường xuyên bị tím mông vì nó. Con nghĩ rằng bố ghét bỏ con, mặc dù mỗi lần đánh con xong bố đều chọc con cười rồi nhẹ nhàng khuyên bảo. Con ngày càng khẳng định điều này vì bố chẳng bênh con khi trẻ lớn bắt nạt. Lúc con khóc chạy về, bố hỏi đầu đuôi rồi nhẹ nhàng nói với chúng: “Lần sau, nếu em hư các cháu phải mách bác, đừng đánh nó”. Con đã thấy bố thằng Kiên đánh thằng Linh rất đau khi thằng Linh đánh thằng Kiên. Sao bố không làm thế? Những trận đòn của bố khiến con học hành tiến bộ. Thế nhưng, con vẫn cãi và làm theo ý mình. Hôm ấy, con cãi láo và bị đánh rất đau. Hai tay con sưng tấy vì đỡ đòn. Khóc nhiều nên mệt, con ngủ thiếp đi. Con chợt tỉnh khi mẹ nhẹ nhàng xoa dầu lên những vết roi. Giọng mẹ xót xa: “Anh đánh con đau quá”. Bố đáp buồn buồn: “Bố nào muốn đánh con. Nó láo thế anh chịu sao được. Nó đau một mình đau mười. Đau thế, nó không chết nhưng nếu không nên người, nó sẽ chết. Anh chẳng biết phải dạy con bằng cách nào nữa”. Con nghe hết nhưng không tin bố. Tuy nhiên, trận đòn ấy khiến con hết hồn.
 
Cho đến một ngày, đoàn tàu đáng nguyền rủa đã vĩnh viễn cướp mất bố. Con điếng người, tim như bị ai bóp chặt. Năm ấy, con lên lớp tám. Cạnh chỗ bố nằm là mấy cái kẹo sôcôla, vài múi bưởi bố lấy phần con từ quê nội. Con hiểu mọi điều thì đã quá muộn. Con muốn nói to lời xin lỗi và rằng: Con yêu bố rất nhiều! Con sắp trở thành cô giáo nhưng vẫn thèm nghe bố quát, thèm được bố quật cho một trận, nếu không có những trận đòn ngày ấy, giờ đây con sẽ ra sao? Con thấm lắm cái câu: Hạnh phúc chỉ cảm nhận được khi người ta đánh mất nó.
 
NGUYỄN PHƯƠNG LAN (Hà Nội) - Báo Gia đình & Xã hội số 29 (78) năm thứ hai (từ ngày 20/7 đến 27/7)/2000
 
27/02/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *